Labels

Tuesday, December 8, 2009

Thơ Đinh Hùng » Kỳ Nữ

Kỳ Nữ
Đinh Hùng
Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm
Ở bên Em -- ôi biển sắc, rừng hương!
Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm,
Em đến đây như đến tự thiên đường.
Những buổi đó, ta nhìn em kinh ngạc,
Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
Ôi mắt xa khơi ! Ôi mắt dị kỳ !
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước.

Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước,
Cả con đường sao mọc lúc ta đi,
Cả chiều sương mây phủ lối ta về,
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.
Ta run sợ, cho yêu là mệnh số,
Mặc tay em định hộ kiếp ngày sau.
Vì người em có bao phép nhiệm mầu,
Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc.
Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc,
Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da.
    Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa,
    Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết.
    Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết,
    Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân.
    Ta gần em, mê từng ngón bàn chân,
    Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão.
    Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo,
    Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm.
    Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm,
    Chưa tội lỗi, đã thấy tràn hối hận.
    Em đài các, lòng cũng thoa son phấn,
    Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ.
    Ôi vô lương ! Trong một phút không ngờ,
    Ta đã muốn trở nên người vô đạo.
    Tất cả em đều bắt ta khổ não,
    Và oán hờn căm giận tới đau thương.
    Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng,
    Và khát vọng đến vô tình, vô giác.
    Hỡi Kỳ Nữ! Em có lòng tàn ác,
    Ta vẫn gần - ôi sắc đẹp yêu ma !
    Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà,
    Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết.
    Ta sẽ chết ! Sẽ vì em mà chết !
    Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn,
    Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn.

No comments:

Post a Comment